Em đã đi và đi rất xa,
Căn bệnh hiểm nghèo đã cướp mất đời em
Đời con gái ra đi không một lời từ biệt,
Đồng nghiệp, người thân không tin là sự thật,
Để người ở lại mang thương nhớ xót xa.
Anh tiễn em về một ngày đông nắng ấm,
Ánh nắng hanh vàng nghiêng ngả bóng người đưa,
Vòng hoa trắng dưới nắng vàng càng trắng,
Để lại lòng người bao nỗi nhớ khôn nguôi !
( Đô Đò - Nam Lợi - Nam Trực - Nam Định 13/12/2007)- quang1
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét