Mỗi người đều sinh ra và lớn lên trong những hoàn cảnh khác nhau, đều có trải qua những năm tháng tuổi thơ, tuổi học trò. Hoàn cảnh cuộc sống có thể khó khăn hay thuận lợi, có thể sung sướng hay khổ cực khác nhau. Cho đến khi trưởng thành, cuộc sống hiện tại có thể đã bớt đi phần nào khó khăn, nhưng không thể quên lãng quá khứ cho dù là quá khứ buồn đau.Nó giúp ta có thêm nghị lực vươn lên trong cuộc sống. Nó là món ăn tinh thần luôn nhắc nhở ta luôn luôn tu dưỡng phấn đấu và rèn luyện, để lại tấm gương sáng cho con cháu noi theo. Nhân dịp đầu xuân Mậu tý,tôi viết lại những dòng thơ của một thời trai trẻ để những ai quan tâm có thể đọc và đóng góp thêm cho những vần thơ hoàn thiện hơn.
Mưa lây phây trong nỗi nhớ người thân,
Hạt mưa tròn và nhẹ,
Mưa rơi như bước chân se sẽ,
Len vào lòng rồi để nhớ về ai?
Mưa ngày xưa, mưa ấy của chúng mình
Mưa đầm ấm len trên cây lá,
Ơi cơn mưa hiền lành như tuổi học trò,
Như con đường đôi đứa vẫn chung mưa.
Cơn mưa nào rắc phấn lưa thưa,
Chiều đến trường như đi vào cổ tích.
Kìa lũ chim tinh nghịch,
Đôi mắt tròn ướt hạt mưa xuân.
Con mương quê nước chảy bâng khuâng,
Những đôi mắt nhìn nhau thêm bối rối.
Sau cơn mưa mặt trời đến là lạ,
Mọc đầu làng như một trái chín thơm.
Mưa quê hương cứ rạo rực từng cơn,
Thơm thêm hương làng quê thêm kỷ niệm,
Thấy ngút mắt khoảng trời quê yêu mến,
Mai xa rồi có nhớ nhau không?
(4/1981-LTHA tặng quang1)
Thang đo tình yêu tuổi học trò
Nếu tình yêu chỉ là khi gặp gỡ,
Trao cho nhau những lời nói dịu dàng,
Lúc vui buồn bày tâm sự của nhau,
Mà lại không hiểu nhau thực sự,
Tình yêu ấy sao mà lâu bền được.
Nếu tình yêu vì danh vọng cao sang,
Khi sa cơ lỡ bước ắt xa nhau,
Vì tình ấy là không cơ sở.
Nếu tình yêu mang lại bao nỗi nhớ,
Khi xa nhau một bước nhớ khôn nguôi,
Xao nhãng đàn em, việc nhà việc cửa,
Nỗi nhớ ấy sẽ làm ta yếu đuối,
Sẽ gây nên bao thất bại học hành,
Làm lùi bước trên con đường đi tới.
Nếu tình yêu là cử chỉ ân cần,
Chăm sóc cho nhau từ thói quen nhỏ mọn,
Hy sinh cho nhau khi bạn gặp khó khăn,
Mà không biết nhìn vào người khác,
Tình yêu ấy khó mang lại hạnh phúc.
Ôi ! tình yêu phải hơn thế nữa cơ,
Giữa mối tình riêng phải hoà mối tình chung,
Phải thẳng thắn rộng lượng và vị tha trước lỗi lầm của bạn,
Phải đối xử với nhau một tấm lòng trung thực,
Có thái độ bình tĩnh trước khó khăn,
Hiểu mọi tâm tư ý nguyện của nhau,
Cùng nhau rèn luyện và phấn đấu,
Đó mới là tình yêu thực sự và giản dị,
Sẽ mang lại hạnh phúc cho chúng ta.
( 7/1981- Quang1 tặng LTHA)
Lời tâm sự trước lúc chia tay
(Rời mái trường cấp 3- Mỹ Lộc(Trần Hưng Đạo))
Từ những ngày tháng năm lớp tám,
Niềm vui hăng say mới bước vào trường,
Qua bao phong trào vật lộn gian nan,
Nay ra trường mang theo bao kỷ niệm.
Có những lúc nỗi buồn lại ập đến,
Nó làm ta đôi lúc chán chường,
Chán tất cả, cả phong trào của lớp
Muốn nhắm mắt đi không thiết làm gì.
Nhưng từ mái nhà tranh mình đã lớn lên,
Qua tay mẹ và bố mình dạy bảo,
Phải phấn đấu học tập cho nên người,
Những lời ru của mẹ ngày xưa,
Phải phấn đấu đến cùng cho kỳ được.
Và mình đã bắt gặp một người mẹ mới,
Dạy bảo ta không khác mẹ ngày xưa,
Lớp 10I cô Lan Hương chủ nhiệm,
Đã phần nào ta bớt nỗi băn khoăn.
Một bước trưởng thành nhờ bàn tay mẹ,
Một năm qua chúng ta cứng cáp hơn lên,
Thiệp sẽ là kỹ sư thiết kế vạn tâm hồn,
Về phần mình phải cố gắng nhiều hơn.
Ơi cuộc sống sẽ là nơi thực nghiệm của chúng ta,
Hãy cố gắng vươn lên bằng mọi giá,
Hãy chiến đấu bằng trái tim khối óc sáng ngời,
Đây là cuộc chiến đấu quang vinh chính trực,
Và sẽ còn tiếp diễn mãi không thôi...
Nhưng, thắng lợi cuối cùng sẽ thuộc về ta,
Hãy tiến xa hơn tới chân trời xán lạn.
Vừa viết bài thơ xong
Khi cơn dông ập đến,
Đó là lúc năm giờ chiều ngày 31-5.
( NĐ 5/1981 – quang1)
Thăm tháp Cổ Lễ- Nam định
Ai về ghé lại dừng chân,
Thăm tháp Cổ Lễ thăm đền Minh Không,
Nghiêng mình ra đón - cây cửu phẩm,
Ôm ấp chân tình – rặng dừa xanh.
Nhảy xuống hồ sen tan nóng bức,
Trèo lên ngọn núi phóng mắt xa.
Nơi đây hoà thượng Phạm Quang Tuyên tạ thế,
Hoà thượng Phạm Thế Long kế tục,
Cùng dân cùng Đảng xây dựng nên.
Đúc chuông chín tấn dân quyên góp.
Ngâm xuống hồ sâu tránh thực dân.
Hai chín vị tăng ni hùn tráng,
Cởi áo cà sa trước phật đài,
Tung thanh kiếm báu ra mặt trận,
Uống máu thù sức núi dốn tay.
Ta hãy vào thăm toà chính cung,
Thăm pho tượng đức Nguyễn Minh Không,
Pho tượng bạch đàn nhìn nghiêm nghị,
Cạnh quả trống đồng thúc dục ta.
( 5/1981- quang1)
Chia tay cô giáo chủ nhiệm Đào Lan Hương
Hôm nay đây, rời Nam định ra đi cô về Hà Nội,
Nhìn người thân nghẹn ngào không nói,
Để lại Thành Nam tất cả,
Có chúng con chạy theo vẫy vẫy,
Trong tiếng sịch sình đoàn tàu chuyển bánh,
Hứa hẹn ngày gặp nhau.
( NĐ 10/1981 – quang1)
Đêm đông trong công viên Lê nin
Công viên vào đông tẻ lạnh,
Mặt gương hồ phẳng lặng bóng cây xanh,
Đèn neon khói sương đêm bao phủ,
Thảm cỏ xanh in bóng lá rung rinh.
Sân khấu gạch đã hết giờ ca nhạc,
Từng cặp tình nhân đi mải miết bên nhau.
Cơn gió thoảng qua, sóng nước lao xao,
Một tiếng chim kêu gọi bầy,
Chỉ có tôi và anh,
Dạo bước,
Nghĩ hiện tại, tương lai...
(Hà nội 1983-quang1)
Tình bạn thuỷ chung
Tình cảnh khó có lẽ người thêm khó,
Bạn của ta có hiểu được lòng ta,
Thuỷ vẫn thuỷ không thể nào khác được,
Chung con đường phía trước lắm chông gai.
(Hà nội 1983- quang1)
Tháng năm anh không về.
Ve kêu ran nắng hè rực rỡ,
Chị bằng lăng phơi sắc tím khoe màu,
Cô phượng vĩ chuyển mình thay áo mới,
Khu giảng đường lộng lẫy màu cờ hoa.
Tháng năm này anh không về được,
Em ở nhà gắng học cho thành công,
Một quyển sách gửi về cho em đó,
Tuy là nhỏ, đừng phụ lòng anh!
Tháng năm này anh không về được,
Khi mùa thi đã bước vào gấp rút,
Bao kỷ niệm của tháng năm vẫy gọi,
Hãy cố gắng hành động tháng năm.
(Hnội 5-1982 – quang1)
Đời sinh viên
Đời sinh viên năm tháng qua đi,
Ngày mỗi ngày thân thương thêm nỗi nhớ,
Học thâu đêm chuẩn bị buổi tường trình,
Sáng lên lớp hàng bằng lăng rực tím,
Trưa đi về rộn rã tiếng nắng ve.
Đời sinh viên ăn trắng mặc trơn,
Ngày hai buổi rủ nhau lên nhà bếp,
Ba lưng cơm với con tép quả cà,
Vì lẽ thế, càng yêu thêm cuộc sống.
Đời sinh viên cũng có lúc bi quan,
Học đủ nhiều mà kết quả không đâu,
Học kỳ qua , hai môn tôi thi lại,
Một tháng năm bạn bè vui gặp mặt,
Ở lại trường làm bạn với tích phân.
Tuần học tập xả hơi chiều thứ bảy,
Ăn cơm xong tắm giặt rủ nhau đi,
Bốn anh em như hình với bóng,
Lúc vui buồn cùng chia sẻ cho nhau.
(HN 10/1983- quang1)
Mẹ!
Mẹ đã đi không bao giờ trở lại,
Với chúng con đôi cánh chưa đủ lông,
Thế là hết không bao giờ được nữa,
Lòng ân cần âu yếm dạy chúng con.
Nhớ ngày nào...đi chợ về với tấm bánh, củ khoai,
Dưới đáy làn chỉ kịp chờ mẹ nhắc,
Mẹ không quên sau mỗi lần đi chợ,
Vì đó là niềm vui của chúng con.
Nhớ ngày nào khi trời đất sang xuân,
Thức trắng đêm may cho con tấm áo,
Để giao thừa con có áo mặc xuân.
Có thể nào hiểu thấu được lòng mẹ,
Mẹ hằng mong con học tập nên người,
Ngày học tập điểm mười về khoe mẹ,
Vui nào hơn khi con mẹ lớn khôn.
Ôi mẹ ơi ! hôm nay con về đây,
Ngôi mộ đó cỏ xanh quê bao phủ,
Hương đồng quê sưởi ấm trái tim người.
Ôi mẹ ơi ! hôm nay con về đây,
Đến bên mẹ lặng đi trong thương tiếc,
Mất mát lớn không thể bù lại được,
Nói với mẹ ngày mai con lại đi.
(1983- Quang1)
Về quê mẹ
Hôm nay con lại về thăm quê mẹ,
Không “đường xoài, hoa trắng nắng đu đưa”
Chỉ có hồ sen thơm trong nắng,
Những dòng sông đỏ nặng phù sa,
Bãi mía, ngô non thấp thoáng những ngọn đồi,
Những nhịp cầu mang bao niềm thương mến,
Có phải đây: câu tục ngữ Sông Thương,
Quê ta rồi, con tàu đã vào ga.
( Hè 1986- quang1)
Tình yêu đơn phương.
...Có những chiều mỏi mắt ngóng trông,
Bóng chiều tà ngong ngóng bóng hình ai,
Mà vô dụng, vì anh si mê quá,
Em làm anh đứng mòn mỏi sớm chiều.
Qua bao mùa lá thu rơi xào xạc,
Đã quen thuộc từng ô trũng gò cao.
Khi gặp nhau sao chẳng nói năng chi,
Vì em là tất cả những gì anh muốn nói.
Đêm trằn trọc bâng khuâng không ngủ được,
Ánh sáng nơi em hắt qua bên anh,
Anh say đắm mà em còn hờ hững,
Đau nhói lòng anh tựa kim châm.
( Hnội 1984- quang1)
Anh vẫn đợi em!
Anh ở đây giữa màu phượng nở,
Vẫn hàng ngày mong đợi ở người thương,
Đợi ngày mai nắng hồng vẫy gọi,
Em trở về trong tiếng gọi của tình yêu.
( Hà nội 1985- Quang1)
Nghe anh nói!
Anh đến bên em khi mùa đào nở rộ,
Muốn nói với em những tình cảm trong anh,
Sao khó nói câu tình yêu muôn thuở,
Có thể nào thấu hiểu nỗi lòng anh.
Dẫu chỉ lần đầu gặp em anh đã mến,
Có phải chăng em bến đỗ đời anh,
Xin em hãy đừng cho anh là nóng vội,
Bởi anh nghe rạo rực tiếng con tim!
Anh không muốn chỉ là người anh lớn,
Mà chỉ muốn anh là tất cả,
Mang lại cho em những hạnh phúc hàng ngày,
Chia sẻ cho nhau bao nỗi buồn vui,
Cùng vun đắp nâng niu hạnh phúc.
Tuổi mười bảy mang nỗi buồn mẹ mất,
Tạo cho anh tính suy tư trầm lặng,
Đến bên em còn phảng phất ưu tư.
Tuổi ba mươi anh không còn bé nữa,
Đã qua rồi, những năm tháng sinh viên,
Anh rất biết thời gian là thử thách,
Càng đẹp thêm tình cảm của đôi ta.
(Tặng Trần Thị Thu Hải- 3/1993- quang1)
Nếu em là biển!
Nếu em là biển xanh,
Anh là bờ cát trắng,
Những trưa hè rực nắng,
Em tắm mát lòng anh.
Nếu em là biển cả,
Anh nguyện làm thuyền con,
Lướt sóng giữa Đại dương,
Biết bao điều thú vị.
Em còn nhớ bài ca “thuyền và biển”
Anh là thuyền và em là biển xanh,
Dù biển lặng hay gió to sóng cả,
Thuyền của anh vẫn vững tay chèo.
Cuộc đời này còn bao điều trăn trở,
Anh và em phải chung sức vượt qua,
Như biển rộng không bao giờ cạn nước,
Cho thuyền anh lướt sóng giữa Đại dương.
( Tặng Trần Thị Thu Hải -12/1993- quang1)
